One Kiwi
Người ta thường nói về giấc mơ như một thứ xa xỉ. Nhưng có một chú kiwi nhỏ đã dạy tôi rằng giấc mơ không nằm ở kết quả cuối cùng, mà nằm ở cách bạn dám sống với nó. Xã hội này dạy chúng ta sợ thất bại, sợ đánh đổi, sợ một kết cục không trọn vẹn. Nhưng có ai nói cho bạn biết rằng, có những chuyến bay chỉ dài vài giây, nhưng lại đủ sức thắp sáng cả một đời người.
Kiwi không có cánh?.
Nói đúng hơn, nó có cánh, nhưng đôi cánh ấy quá nhỏ, quá yếu, không thể nào nâng nổi thân hình tròn trịa kia lên khỏi mặt đất. Tạo hóa đã định sẵn nó là loài chim đi bộ. Một sự trớ trêu đến tàn nhẫn: mang hình hài của loài chim, nhưng vĩnh viễn bị giam cầm dưới bầu trời.
Cả thế giới đều chấp nhận sự thật đó. Tất cả những con kiwi khác cũng chấp nhận. Nhưng có một con thì không.
Tôi không biết ý tưởng ấy nảy ra trong đầu nó như thế nào. Có thể là vào một buổi sáng sương mù, khi nó ngước lên nhìn đàn chim khác sải cánh trên cao, và một câu hỏi bật ra như tia lửa: Tại sao mình không thể?
Và thay vì cúi đầu quên đi, nó bắt đầu làm một điều điên rồ.
Ngày qua ngày, nó dùng chiếc mỏ nhỏ xíu của mình đóng từng cây đinh vào vách đá thẳng đứng. Nó kéo những thân cây nặng gấp trăm lần cơ thể, buộc chúng nằm ngang trên vách núi. Một mình. Không ai giúp. Không ai biết. Có lẽ cũng chẳng ai thèm quan tâm đến một con chim nhỏ đang làm cái việc vô nghĩa ấy.
Bạn thử tưởng tượng xem. Mỗi buổi sáng thức dậy, kéo một thân cây khổng lồ bằng sợi dây thừng cột vào người. Mỏ đập vào đá đến mức rỉ máu. Chân bước lạch bạch trên bề mặt dốc đứng. Rồi lại một cây nữa. Rồi một đinh nữa. Năm này qua năm khác.
Chẳng có ai đứng ngoài vỗ tay. Chẳng có lời động viên nào. Chỉ có gió, có đá, và một trái tim đang âm thầm cháy vì một giấc mơ mà cả thế giới bảo là điên rồ.
Tôi từng nghĩ, nếu là mình, liệu mình có bỏ cuộc không? Thành thật mà nói, tôi nghĩ mình sẽ bỏ. Sau ngày thứ ba, thứ tư, khi đôi chân rã rời và chẳng thấy kết quả gì, tôi sẽ tự nhủ: "Thôi, sinh ra đã không biết bay rồi, cố làm gì cho mệt." Và rồi tôi sẽ lại cúi đầu, chấp nhận mặt đất.
Nhưng con kiwi ấy thì không. Nó không biết từ bỏ là gì.
Rồi cái ngày ấy cũng đến.
Nó đứng ở mép vực. Dưới chân là vực sâu thăm thẳm, sương mù cuộn dày như một biển mây vô tận. Nó lấy ra một cặp kính phi công cũ kỹ, đeo lên mắt một cách chậm rãi, gần như trang nghiêm. Trong khoảnh khắc ấy, nó không còn là một con chim cụt cánh tội nghiệp nữa. Nó đã là một phi công thực thụ.
Tôi tin rằng, ngay khoảnh khắc đó, nó đã thực sự bay rồi. Bay trong tâm trí mình, bay trong niềm tin mình đã gầy dựng suốt bao nhiêu năm.
Và rồi nó nhảy.
Thân hình tròn lăn lao xuống. Nhưng khi ống kính xoay nghiêng, điều kỳ diệu xảy ra: những thân cây nó đã dày công đóng vào vách đá vun vút lướt qua như một cánh rừng trên trời. Sương mù dưới đáy vực biến thành mây. Cú rơi biến thành chuyến bay. Đôi cánh bé xíu, lần đầu tiên trong đời, vỗ theo nhịp gió – như thể vũ trụ đã thực sự lắng nghe nó.
Và trên gương mặt ấy, nụ cười bừng lên. Lần đầu tiên, không còn nét nhọc nhằn, không còn cái nhìn khắc khổ của kẻ suốt đời kéo cây. Chỉ còn một niềm hạnh phúc thuần khiết, ngỡ ngàng như một đứa trẻ lần đầu chạm tay vào giấc mơ. Một giọt nước mắt lăn ra, lơ lửng trong không trung rồi bị gió cuốn đi.
Nó biết mình sẽ không trở lại. Nó biết chuyến bay này chỉ có một chiều. Nhưng nó vẫn cười. Bởi vì cuối cùng, nó đã được bay. Bằng chính sức mình. Bằng những năm tháng cô độc, những giọt máu, những giọt mồ hôi. Nó đã đánh đổi cả cuộc đời để có một khoảnh khắc này. Và khoảnh khắc ấy – tôi dám chắc – đã bù đắp tất cả.
Màn hình tối dần. Một tiếng động khô khốc vang lên từ phía dưới. Rất khẽ. Rồi tĩnh lặng.
Bạn ạ.
Tôi không viết những dòng này để kể cho bạn nghe về một bộ phim hoạt hình. Tôi viết để hỏi bạn một câu: Còn bạn thì sao?
Trong lòng bạn, có một "con kiwi" nào đang âm thầm đóng đinh vào vách đá không? Có một giấc mơ nào mà bạn đã chôn giấu, vì cả thế giới bảo rằng "không thể", vì lý trí bảo rằng "viển vông", vì người thân bảo rằng "thực tế đi"?
Tôi biết, thực tế rất tàn nhẫn. Nó sẽ gào vào tai bạn mỗi ngày rằng bạn không đủ giỏi, không đủ điều kiện, không đủ thời gian, không đủ may mắn. Rằng những người như bạn, sinh ra đã không có cánh, thì đừng mơ tưởng đến bầu trời.
Nhưng bạn nhìn con kiwi kia đi. Nó có đôi cánh đâu. Nó có ai giúp đâu. Nó chỉ có một thứ duy nhất, nhỏ bé nhưng mạnh mẽ đến không ngờ: niềm tin rằng mình xứng đáng được bay. Và từ niềm tin ấy, nó dựng cả một quả núi để tạo ra bầu trời cho riêng mình.
Không ai sinh ra đã có đôi cánh hoàn hảo. Nhưng ai cũng có quyền tự đóng cho mình những cái đinh đầu tiên. Quyền ấy không ai lấy đi được, trừ chính bạn.
Có thể bạn đang ở đâu đó giữa hành trình. Mệt mỏi. Cô đơn. Những cây đinh đầu tiên chẳng thấy kết quả gì. Người đời lướt qua, thậm chí còn cười nhạo. Nhưng xin hãy nhớ: họ không thấy được khu rừng bạn đang dựng. Họ chỉ thấy một con chim điên đang đập mỏ vào đá. Còn bạn, bạn biết mình đang làm gì. Bạn biết mình sắp tạo ra điều gì.
Và một ngày, bạn sẽ đứng trên mép vực của cuộc đời mình, đeo cặp kính phi công vào, và nhảy. Khoảnh khắc ấy, dù có ra sao đi nữa, bạn cũng đã bay. Bay theo cách mà chưa từng ai trên đời này làm được. Bay bằng chính khu rừng do mình tạo nên.
Sống là như thế đấy. Không phải là chờ đợi phép màu. Mà là tự mình dựng nên bầu trời, ngay trên vách đá của số phận.
Và tôi tin, nếu bạn đủ cố chấp để bắt đầu, vũ trụ sẽ nghiêng mình để giúp bạn.