TỪ NHÂN VIÊN ĐẾN TEAM LEADER: KHI THĂNG CHỨC KHÔNG CHỈ LÀ MỘT NIỀM VUI

TỪ NHÂN VIÊN ĐẾN TEAM LEADER: KHI THĂNG CHỨC KHÔNG CHỈ LÀ MỘT NIỀM VUI
audio-thumbnail
TỪ NHÂN VIÊN ĐẾN TEAM LEADER: KHI THĂNG CHỨC KHÔNG CHỈ LÀ MỘT NIỀM VUI
0:00
/246.6


Thông thường, khi được đề bạt lên một vị trí mới, người ta sẽ vui vì đó là sự ghi nhận sau một quá trình nỗ lực. Nhưng với mình, khi nhận được đề nghị trở thành Team Leader, cảm giác đầu tiên lại là sự bất ổn nhiều hơn là niềm vui. Bởi trước đó, mình đã nhìn thấy khá nhiều người rời đi sau khi được thăng chức, đặc biệt là những người ở vị trí quản lý cấp trung. Có lẽ vì vậy, ngay từ đầu mình đã hiểu rằng khi đồng ý bước lên một vị trí mới, điều chờ mình phía trước không chỉ là một chức danh mới, mà còn là một hành trình có thể rất cô đơn. Và đúng là từ ngày nhận chức, mọi thứ bắt đầu thay đổi. Trước đây, mình chỉ cần chịu trách nhiệm cho công việc và kết quả của bản thân, nhưng khi trở thành Team Leader, mình bắt đầu phải nhìn một bức tranh lớn hơn: công việc của nhân viên, những vấn đề trong phòng ban, sự phối hợp với các bộ phận khác và những quyết định mà mình phải đưa ra. Điều khiến mình mệt mỏi nhất không hẳn là công việc quá khó, bởi mình đã từng có thể làm rất nhiều việc cùng một lúc và cũng không ngại áp lực. Điều khó hơn là cảm giác mình phải trưởng thành quá nhanh trong một vị trí mà bản thân vẫn còn rất mới.

Có một điều mình nhận ra sau khi trở thành Team Leader, đó là một người giỏi chuyên môn chưa chắc đã sẵn sàng trở thành một người quản lý. Khi là nhân viên, nếu gặp vấn đề, mình có thể hỏi cấp trên: *“Trường hợp này em nên xử lý thế nào?”* Nhưng khi trở thành Team Leader, người khác bắt đầu nhìn về phía mình để hỏi: *“Vậy bây giờ mình nên làm gì?”* Từ một người chỉ cần chịu trách nhiệm cho kết quả của bản thân, mình bắt đầu mang theo cả những vấn đề của người khác. Một nhân viên mới bước vào team, mình phải tìm cách giúp họ nắm bắt công việc, hòa nhập với môi trường và sau thời gian thử việc phải đưa ra quyết định xem họ có phù hợp để tiếp tục đồng hành hay không. Có những buổi phỏng vấn mà mình cũng từng cảm thấy rất áp lực, bởi mình chỉ là một người đi làm lâu hơn một chút và chưa chắc kinh nghiệm của mình đã đủ để đánh giá hay dẫn dắt người khác. Nhưng vị trí mới buộc mình phải học cách đưa ra quyết định ngay cả khi bản thân chưa hoàn toàn chắc chắn. Có những ngày mình rất mệt nhưng vẫn phải nói với nhân viên rằng: *“Không sao, mình cùng tìm cách xử lý.”* Có những lúc bản thân mình cũng chưa biết câu trả lời là gì, nhưng mình hiểu rằng nếu người đứng đầu hoang mang thì cả team có thể sẽ càng hoang mang hơn. Và thế là mình học cách bình tĩnh, không phải vì mình đã trở nên mạnh mẽ hơn ngay lập tức, mà vì vị trí mới không cho phép mình hoang mang quá lâu. Điều khó nhất không phải là không biết phải làm gì, mà là biết rằng dù mình đưa ra quyết định nào, mình cũng phải chịu trách nhiệm cho quyết định đó. Đó cũng là khoảng thời gian mình cảm thấy cô đơn nhất, khi vừa phải học cách dẫn dắt người khác, vừa phải tự mình tìm ra cách để trưởng thành trong một vị trí mới. Mình đã từng nghĩ: *“Tại sao không có ai đồng hành với mình?”* Nhưng sau này, khi nhìn lại, mình nhận ra có lẽ không phải không ai muốn giúp mình, mà bởi mỗi người đều có những áp lực và cuộc chiến riêng. Và đôi khi, chính người leader cũng phải học cách chủ động tìm kiếm sự hỗ trợ, thay vì im lặng và cố gắng chứng minh rằng mình có thể tự làm tất cả.

Bây giờ nhìn lại, mình không nghĩ quyết định rời đi ngày đó là vì mình không đủ khả năng để tiếp tục, mà có lẽ vì ở thời điểm đó mình chưa biết cách đối diện với sự cô đơn của một người mới làm quản lý. Nếu được quay lại, mình nghĩ mình vẫn sẽ nhận lời thăng chức, nhưng mình sẽ chuẩn bị tốt hơn: chủ động tìm một người mentor, chủ động hỏi nhiều hơn và chia sẻ những khó khăn của mình thay vì cố gắng gánh tất cả một mình. Mình sẽ nói với bản thân rằng mình không cần phải trở thành một Team Leader giỏi ngay từ ngày đầu tiên. Mình được phép chưa biết, được phép đưa ra những quyết định sai và được phép cần thời gian để học. Bởi một người leader không nhất thiết phải là người biết tất cả hay người mạnh mẽ nhất trong phòng; đôi khi, biết tìm kiếm sự hỗ trợ cũng là một năng lực, biết thừa nhận mình chưa biết cũng là một dạng trưởng thành và biết xây dựng những người đồng hành bên cạnh mình còn quan trọng hơn việc cố gắng tự mình làm tất cả.

Mình muốn chia sẻ câu chuyện này không phải để kể về một hành trình thành công, mà chỉ muốn nói với những người đang mới bước vào vị trí quản lý rằng nếu bạn đôi khi cảm thấy mình chưa đủ giỏi, chưa đủ tự tin, không biết phải hỏi ai và cảm thấy cô đơn trong chính vị trí mới của mình thì có lẽ bạn không phải là người duy nhất. Không ai sinh ra đã biết cách trở thành một người leader. Chúng ta học cách trở thành leader từ những quyết định mình từng sợ, những sai lầm mình từng mắc và cả những lần tưởng như mình phải đi một mình. Và có lẽ sau tất cả, mình hiểu rằng **thăng chức không chỉ là một niềm vui. Đôi khi, đó là khoảnh khắc chúng ta bắt đầu học cách trưởng thành nhanh hơn rất nhiều.**